自和次前韻

唐代 陸龜蒙
命既時相背,才非世所容。著書糧易絕,多病藥難供。 夢為懷山數,愁因戒酒濃。鳥媒呈不一,魚寨下仍重。 晚桁蓑兼褐,晴檐織帶舂。著簽分水味,標石認田封。 此地家三戶,何人祿萬鍾。草堂聊當貴,金穴任輕農。 把釣竿初冷,題詩筆未慵。莫憂寒事晚,江上少嚴冬。
mìng shí xiāng bèi   cái fēi shì suǒ róng zhù shū liáng jué   duō bìng yào nán gōng
mèng wèi huái shān shù   chóu yīn jiè jiǔ nóng niǎo méi chéng   zhài xià réng zhòng
wǎn héng suō jiān   qíng yán zhī dài chōng zhù qiān fēn shuǐ wèi   biāo shí rèn tián fēng
jiā sān   rén 祿 wàn zhōng cǎo táng liáo dāng guì   jīn xué rèn qīng nóng
diào gān 竿 chū lěng   shī wèi yōng yōu hán shì wǎn   jiāng shàng shǎo yán dōng