自和

宋代 葉夢得
生涯一茅屋,物役忘萬殊。再為東諸侯,作軍蒐被廬。 追尋念往跡,六鷁慚宋都。浩歌記土風,誰能和且趨。 自笑良巳隘,真成撅株拘。聊雲效知止,未敢傷廉隅。 茲山閱人多,龍蟠委崎嶇。寄我千里目,筇枝尚堪扶。 但愁見中原,驚心愴嗟吁。何由返我室,小徑遵芋區。 未用懷遠遊,蒼茫賦三閭。明當秣吾馬,解組戒僕夫。
shēng máo   wàng wàn shū zài wèi dōng zhū hóu zuò   jūn sōu bèi    
zhuī xún niàn wǎng   liù cán sòng dōu hào fēng shuí   néng qiě    
xiào liáng ài   zhēn chéng juē zhū liáo yún xiào zhī zhǐ wèi   gǎn shāng lián    
shān yuè rén duō   lóng pán wěi qiān qióng   zhī shàng kān    
dàn chóu jiàn zhōng yuán   jīng xīn chuàng jiē yóu fǎn shì xiǎo   jìng zūn    
wèi yòng huái yuǎn yóu   cāng máng sān míng dāng jiě   jiè