自和

宋代 李師中
翠壁凌雲聳,禪□面水開。 岩高□□□,地勝隔塵埃。 □□簾前□,江□□□來。 □□無限景,得意幾徘徊。
cuì líng yún sǒng   chán   miàn shuǐ kāi
yán gāo         shèng chén āi
    lián qián     jiāng       lái
    xiàn jǐng   pái huái