自和

宋代 李曾伯
才聽鳴蜩葉底聲,倏聞振羽草根吟。 物情感我千線鬢,時事縈人一片心。 讀易床頭新課業,回文機上舊光陰。 客懷休用嗟疇昔,更老那知得似今。
cái tīng míng tiáo shēng   shū wén zhèn cǎo gēn yín  
qíng gǎn qiān xiàn bìn   shí shì yíng rén piàn xīn  
chuáng tóu xīn   huí wén shàng jiù guāng yīn  
huái xiū yòng jiē chóu   gēng lǎo zhī de jīn