自廣漢歸宿十八里草市

宋代 陸游
月黑叩店門,燈青坐床簀。 飯麤雜沙土,菜瘦等草棘。 泰然均一飽,未覺異玉食。 我豈兒女哉,口腹為怨德!古人恥懷祿,不仕當力穡。 從今扶犁手,終老謝翰墨。
yuè hēi kòu diàn mén   dēng qīng zuò chuáng  
fàn shā   cài shòu děng cǎo  
tài rán jūn bǎo   wèi jué shí  
ér zāi   kǒu wèi yuàn   rén chǐ huái 祿   shì dāng  
cóng jīn shǒu   zhōng lǎo xiè hàn