自賦

宋代 高翥
蝸角蠅頭總是虛,何須留戀市朝居。 老於親戚情當密,貧與公卿分合疏。 小澗草荒元種菊,故山塵滿舊抄書。 幾時歸去重料理,嘯月眠雲得自如。
jiǎo yíng tóu zǒng shì   liú liàn shì cháo  
lǎo qīn qíng dāng   pín gōng qīng fēn shū  
xiǎo jiàn cǎo huāng yuán zhǒng   shān chén mǎn 滿 jiù chāo shū  
shí guī zhòng liào   xiào yuè mián yún