自冬徂春,道中多雨,至臨江、宜春之間特甚

宋代 范成大
客行無晴時,涔涔如漏天。 東吳至西江,舊歲接新年。 蠟屐驚踵決,油衣笑鶉懸。 掀淖起復仆,頃步如重關。 略似鴨與豬,汨沒泥水闌。 我塗未渠窮,一晴愧天慳。 倒塔橋已斷,壁破渡無船。 路人相告語,未到先長嘆。 薄晚得磽确,稍入袁州山。 不辭石齧足,聊免泥沒韉。 自古行路吟,聽者凋朱顏。 軒渠尚能賦,詩人類痴頑。
xíng qíng shí   cén cén lòu tiān
dōng zhì 西 jiāng   jiù suì jiē xīn nián
jīng zhǒng jué   yóu xiào chún xuán
xiān nào   qǐng zhòng guān
lüè shì zhū   méi shuǐ lán
wèi qióng   qíng kuì tiān qiān
dào qiáo duàn   chuán
rén xiàng gào   wèi dào xiān cháng tàn
báo wǎn qiāo què   shāo yuán zhōu shān
shí niè   liáo miǎn méi jiān
xíng yín   tīng zhě diāo zhū yán
xuān shàng néng   shī rén lèi chī wán