自嘲

宋代 陸游
華子中年百事忘,嵇生仍坐嬾為妨。 病於榮宦冥心久,老向端閒得味長。 對客欲談還憒憒,讀書才過已茫茫。 青縑帳暖黃紬穩,聊借東庵作睡鄉。
huá zi zhōng nián bǎi shì wàng   shēng réng zuò lǎn wèi fáng
bìng róng huàn míng xīn jiǔ   lǎo xiàng duān xián wèi zhǎng
duì tán hái kuì kuì   shū cái guò máng máng
qīng jiān zhàng nuǎn huáng chóu wěn   liáo jiè dōng ān zuò shuì xiāng