自嘲

宋代 陸游
天公大度一何奇,養此無能老白痴。 宿疾閒愁俱掃盡,美餐甘寢更無時。 蛙鳴庭草何曾問,水半門扉亦不知。 道似嬰兒猶有恨,小軒風月獨哦詩。
tiān gōng   yǎng néng lǎo bái chī
宿 xián chóu sǎo jǐn   měi cān gān qǐn gèng shí
míng tíng cǎo zēng wèn   shuǐ bàn mén fēi zhī
dào shì yīng ér yóu yǒu hèn   xiǎo xuān fēng yuè ó shī