自避詔岩轉東至真武祠

宋代 王履
金帝儼尊崇,高寒壓故宮。 路回秋蘚碧,門閉夕陽紅。 畫壁埋蓬塊,珠櫳宿網蟲。 腐床留璲瑀,古帳失虬龍。 有幾承虛供,無碑表舊蹤。 爐煙聊縹渺,檐鐸自玲瓏。 東失天孫壯,西忘太白雄。 大千驚聚掌,方寸怏填空。 郊島能持滿,關荊敢合從。 未甘捫井手,不數盪雲胸。 索價元譏彼,纓情豈在儂。 清方排暑郁,秀已泄春融。 靈氣蟠幽壑,冷風吐暗松。 眾雄分峛崺,群峭上攢叢。 漲綠迷深淺,凝青護疊重。 侶吁三十洞,嶕喜二千穹。 道士雲含岫,畸人鳥脫籠。 便當稱白石,何必待青童。 榻曠從伸腳,庵低且鞠躬。 危登傳寶賁,掞水割非蒙。 計飯懲過飽,窺糧怕倏窮。 無眠憂曀雨,頻起看西東。 暗霧層層豁,寒星點點通。 明朝攜往識,分與滿山風。
jīn yǎn zūn chóng   gāo hán gōng  
huí qiū xiǎn   mén yáng hóng  
huà mái péng kuài   zhū lóng 宿 wǎng chóng  
chuáng liú suì   zhàng shī qiú lóng  
yǒu chéng gōng   bēi biǎo jiù zōng  
yān liáo piǎo miǎo   yán duó líng lóng  
dōng shī tiān sūn zhuàng   西 wàng tài bái xióng  
qiān jīng zhǎng   fāng cùn yàng tián kòng  
jiāo dǎo néng chí mǎn 滿   guān jīng gǎn zòng  
wèi gān mén jǐng shǒu   shù dàng yún xiōng  
suǒ jià yuán   yīng qíng zài nóng  
qīng fāng pái shǔ   xiù xiè chūn róng  
líng pán yōu   lěng fēng àn sōng  
zhòng xióng fēn   qún qiào shàng zǎn cóng  
zhàng shēn qiǎn   níng qīng dié zhòng  
sān shí dòng   jiāo èr qiān qióng  
dào shì yún hán xiù   rén niǎo tuō lóng  
biàn 便 dāng chēng bái shí   dài qīng tóng  
kuàng cóng shēn jiǎo   ān qiě gōng  
wēi dēng chuán bǎo bēn   shàn shuǐ fēi méng  
fàn chéng guò bǎo   kuī liáng shū qióng  
mián yōu   pín kàn 西 dōng  
àn céng céng huō   hán xīng diǎn diǎn tōng  
míng cháo xié wǎng shí   fēn mǎn 滿 shān fēng