竹枝歌

宋代 蘇轍
舟行千里不至楚,忽聞竹枝皆楚語。 楚言啁哳安可分,江中明月多風露。 扁舟日落駐平沙,茅屋竹籬三四家。 連春並汲各無語,齊唱竹枝如有嗟。 可憐楚人足悲訴,歲樂年豐爾何苦。 釣魚長江江水深,耕田種麥畏狼虎。 俚人風俗非中原,處子不嫁如等閒。 雙鬢垂頂發已白,負水採薪長苦艱。 上山採薪多荊棘,負水入溪波浪黑。 天寒斫木手如龜,水重還家足無力。 山深瘴暖霜露乾,夜長無衣猶苦寒。 平生有似麋與鹿,一旦白髮已百年。 江上乘舟何處客,列肆喧譁占平磧。 遠來忽去不記州,罷市歸船不相識。 去家千里未能歸,忽聽長歌皆慘棲。 空船獨宿無與語,月滿長江歸路迷。 路迷鄉思渺何極,長怨歌聲苦淒急。 不知歌者樂與悲,遠客乍聞皆掩泣。
zhōu xíng qiān zhì chǔ   wén zhú zhī jiē chǔ  
chǔ yán zhāo zhā ān fēn   jiāng zhōng míng yuè duō fēng  
piān zhōu luò zhù píng shā   máo zhú sān jiā  
lián chūn bìng   chàng zhú zhī yǒu jiē  
lián chǔ rén bēi   suì nián fēng ěr  
diào cháng jiāng jiāng shuǐ shēn   gēng tián zhǒng mài wèi láng  
rén fēng fēi zhōng yuán   chǔ jià děng xián  
shuāng bìn chuí dǐng bái   shuǐ cǎi xīn zhǎng jiān  
shàng shān cǎi xīn duō jīng   shuǐ làng hēi  
tiān hán zhuó shǒu guī   shuǐ zhòng huán jiā  
shān shēn zhàng nuǎn shuāng qián   zhǎng yóu hán  
píng shēng yǒu 鹿   dàn bái bǎi nián  
jiāng shàng chéng zhōu chǔ   liè xuān huá zhàn píng  
yuǎn lái zhōu   shì guī chuán xiāng shí  
jiā qiān wèi néng guī   tīng cháng jiē cǎn  
kōng chuán 宿   yuè mǎn 滿 cháng jiāng guī  
xiāng miǎo   zhǎng yuàn shēng  
zhī zhě bēi   yuǎn zhà wén jiē yǎn