拄杖銘

宋代 釋慧空
黑似漆,清而癯。龍無角,蛇有須。契得之,不自扶。空老矣,乃用渠。 穿天台,挑衡廬。涵瀛浡,吞江湖。山水具,默然無。突然出,擬則迂。 點須彌,為丘墟。指牆壁,為文殊。快薦取,勿躊躇。是之外,乃無餘。
hēi shì   qīng ér lóng jiǎo   shé yǒu zhī   kōng lǎo   nǎi yòng
chuān 穿 tiān tāi   tiāo héng hán yíng   tūn jiāng shān shuǐ   rán rán chū  
diǎn   wèi qiū zhǐ qiáng   wéi wén shū kuài jiàn   chóu chú shì zhī wài   nǎi