竹軒詠雪呈外舅謝師厚並調李彥深

宋代 黃庭堅
破臘春未融,土膏寒不發。 數聲鳴條風,一夜灑窗雪。 開軒萬物曉,落勢良未歇。 鏗鏗青琅玕,閱此歲凜冽。 摧埋頭搶地,意氣終自潔。 君子謂此君,全身斯明哲。 屋頭維女貞,額色少澤悅。 稍能窺藩籬,亦有固窮節。 佳興冉冉生,門外無車轍。 寫之朱絲弦,清坐待明月。
chūn wèi róng   gāo hán
shù shēng míng tiáo fēng   chuāng xuě
kāi xuān wàn xiǎo   luò shì liáng wèi xiē
kēng kēng qīng láng gān   yuè suì lǐn liè
cuī mái tóu qiāng   zhōng jié
jūn zi wèi jūn   quán shēn míng zhé
tóu wéi zhēn   é shǎo yuè
shāo néng kuī fān   yǒu qióng jié
jiā xīng rǎn rǎn shēng   mén wài chē zhé
xiě zhī zhū xián   qīng zuò dài míng yuè