竹軒睡起詩和者既多輒複次韻

宋代 曾幾
雨中好竹不難栽,雨後清無一點埃。 政有賢人林下集,何嘗俗客洞中來。 稽山老乾應相憶,茂苑新梢未遣回。 歸去南軒曲肱夢,蔥蔥鬱鬱氣佳哉。
zhōng hǎo zhú nán zāi   hòu qīng diǎn āi  
zhèng yǒu xián rén lín xià   cháng dòng zhōng lái  
shān lǎo gàn yīng xiāng   mào yuàn xīn shāo wèi qiǎn huí  
guī nán xuān gōng mèng   cōng cōng jiā zāi