竹溪直院盛稱起予草堂詩之善暇日覽之多有可

宋代 劉克莊
清早披衣起,春深好事家。 非干眠警枕,自是惜名花。 培溉疏泉脈,攀翻帶露葩。 看常先曉蝶,來未散晨鴉。 風惡為台避,晴烘著幙遮。 古人云晝短,莫待夕陽斜。
qīng zǎo   chūn shēn hǎo shì jiā
fēi gàn mián jǐng zhěn   shì míng huā
péi gài shū quán mài   pān fān dài
kàn cháng xiān xiǎo dié   lái wèi sàn chén
fēng è wèi tái   qíng hōng zhe zhē
rén yún zhòu duǎn   dài yáng xié