竹溪評余近詩發藥甚多次韻

宋代 劉克莊
趁潮生處先拋網,臥月明中不脫簑。 晚學銅人緘不語,早知鐵漢鈍難磨。 囁嚅吾欲多長慶,鉤畫君真逼永和。 自剔燈花看吟草,夜闌不覺曉牌過。
chèn cháo shēng chù xiān pāo wǎng   yuè míng zhōng tuō suō
wǎn xué tóng rén jiān   zǎo zhī tiě hàn dùn nán
niè duō cháng qìng   gōu huà jūn zhēn yǒng
dēng huā kàn yín cǎo   lán jué xiǎo pái guò