竹下殘雪

唐代 丘為
一點消未盡,孤月在竹陰。晴光夜轉瑩,寒氣曉仍深。 還對讀書牖,且關乘興心。已能依此地,終不傍瑤琴。
diǎn xiāo wèi jǐn   yuè zài zhú yīn qíng guāng zhuǎn yíng   hán xiǎo réng shēn
hái duì shū yǒu   qiě guān chéng xìng xīn néng   zhōng bàng yáo qín