朱文公離騷經贊

宋代 岳珂
偉茲帖上奇瑰兮,羌筆力之有神。 走緘{騰去馬加糸}之來詔兮,並垂棗而足珍。 從鯉庭而載求兮,得陳亢之異聞。 書三閭之孤忠兮,將爭光兮儀鄰。 予嘗竅寘疑兮,謂意或有在也。 方淳熙之繼明兮,德如天其大也。 挈道統而在上兮,固無妒邪之害也。 先生之溯伊濂兮,又非沅湘之派也。 寓物以寫興兮,自前世以固然。 豈先生之適正兮,乃獨取於沉淵。 行或過乎中庸兮,雖為法而不可。 其忠君愛國之誠兮,亦不虞乎後日之禍。 彼不學兮,周公仲尼。 知莊士與醇儒兮,或羞稱之。 律風雅之末流兮,若未免於或變。 使交有所發兮,亦足以迪天性民彝之善。 以今日之書兮,固非出於感時。 則異時之集注兮,亦何病乎俗人之悕。 原屈原之心兮,宗國之楚。 作春秋兮,固安在乎黜周而王魯。 先儒之心兮,百聖之矩。 藏此帖兮,昭於今古。
wěi tiē shàng guī   qiāng zhī yǒu shén  
zǒu jiān   { téng jiā   } zhī lái zhào   bìng chuí zǎo ér zhēn  
cóng tíng ér zài qiú   chén kàng zhī wén  
shū sān zhī zhōng   jiāng zhēng guāng lín  
cháng qiào zhì   wèi huò yǒu zài  
fāng chún zhī míng   tiān  
qiè dào tǒng ér zài shàng   xié zhī hài  
xiān sheng zhī lián   yòu fēi yuán xiāng zhī pài  
xiě xīng   qián shì rán  
xiān sheng zhī shì zhèng   nǎi chén yuān  
xíng huò guò zhōng yōng   suī wéi ér  
zhōng jūn ài guó zhī chéng   hòu zhī huò  
xué   zhōu gōng zhòng  
zhī zhuāng shì chún   huò xiū chēng zhī  
fēng zhī liú   ruò wèi miǎn huò biàn  
shǐ 使 jiāo yǒu suǒ   tiān xìng mín zhī shàn  
jīn zhī shū   fēi chū gǎn shí  
shí zhī zhù   bìng rén zhī  
yuán yuán zhī xīn   zōng guó zhī chǔ  
zuò chūn qiū   ān zài hu chù zhōu ér wáng  
xiān zhī xīn   bǎi shèng zhī  
cáng tiē   zhāo jīn