卓牌兒(春晚)

宋代 万俟詠
東風綠楊天,如畫出、清明院宇。玉艷淡泊,梨花帶月,胭脂零落,海棠經雨。單衣怯黃昏,人正在、珠簾笑語。相併戲蹴鞦韆,共攜手、同倚闌干,暗香時度。翠窗繡戶。路繚繞、潛通幽處。斷魂凝佇。嗟不似飛絮。閒悶閒愁,難消遣、此日年年意緒。無據。奈酒醒春去。
dōng fēng yáng tiān   huà chū qīng míng yuàn yàn dàn   huā dài yuè   yān zhī líng luò   hǎi táng jīng dān qiè huáng hūn   rén zhèng zài zhū lián xiào xiāng bìng qiū qiān   gòng xié shǒu tóng lán gān   àn xiāng shí cuì chuāng xiù liáo rào qián tōng yōu chù duàn hún níng zhù jiē shì fēi xián mèn xián chóu   nán xiāo qiǎn nián nián nài jiǔ xǐng chūn