酌陳師貢

明代 王恭
雲臥碧溪里,別來凡幾春。口中獨未言聲利,身上何曾染市塵。 君家兄弟多逢掖,吐論遙輕二千石。高蹈寧耕數畝田,折腰恥作諸侯客。 傾蓋逢君惜未深,見君同調復同心。祗今交遊重朱綬,何人貴義輕黃金。 世人共笑悠悠者,擊刺狂歌孟諸野。萬事秋空一片雲,得錢且醉黃壚下。 聞道朝廷禮數優,衣冠闕下盡名流。愛君更欲君先達,顧我滄江空白頭。
yún   bié lái fán chūn kǒu zhōng wèi yán shēng shēn   shàng zēng rǎn shì chén    
jūn jiā xiōng duō féng   lùn yáo qīng èr qiān dàn gāo dǎo níng gēng shù tián zhé   yāo chǐ zuò zhū hóu    
qīng gài féng jūn wèi shēn   jiàn jūn tóng diào 調 tóng xīn zhī jīn jiāo yóu zhòng zhū shòu   rén guì qīng huáng jīn    
shì rén gòng xiào yōu yōu zhě   kuáng mèng zhū wàn shì qiū kōng piàn yún   qián qiě zuì huáng xià    
wén dào cháo tíng shù yōu   guān què xià jǐn míng liú ài jūn gèng jūn xiān   cāng jiāng kòng bái tóu