竹間亭

宋代 歐陽修
高亭照初日,竹影涼蕭森。新篁漸解籜,翠色日已深。 雨多苔莓青,幽徑無人尋。靜趣久乃得,暫來聊解襟。 清風颯然生,鳴鳥送好音。佳時不易得,濁酒聊自斟。 興盡即言返,重來期抱琴。
gāo tíng zhào chū   zhú yǐng liáng xiāo sēn xīn huáng jiàn jiě tuò cuì   shēn    
duō tái méi qīng   yōu jìng rén xún jìng jiǔ nǎi zàn   lái liáo jiě jīn    
qīng fēng rán shēng   míng niǎo sòng hào yīn jiā shí zhuó   jiǔ liáo zhēn    
xìng jìn yán fǎn   chóng lái bào qín