追詠棠梨花十韻

唐代 吳融
蜀地從來勝,棠梨第一花。更應無軟弱,別自有妍華。 不貴綃為霧,難降綺作霞。移須歸紫府,駐合餌丹砂。 密映彈琴宅,深藏賣酒家。夜宜紅蠟照,春稱錦筵遮。 連廟魂棲望,飄江字繞巴。未饒酥點薄,兼妒雪飛斜。 舊賞三年斷,新期萬里賒。長安如種得,誰定牡丹夸。
shǔ cóng lái shèng   táng huā gèng yīng ruǎn ruò   bié yǒu yán huá
guì xiāo wèi   nán jiàng zuò xiá guī   zhù ěr dān shā
yìng tán qín zhái   shēn cáng mài jiǔ jiā hóng zhào   chūn chēng jǐn yán zhē
lián miào hún wàng   piāo jiāng rào wèi ráo diǎn báo   jiān xuě fēi xié
jiù shǎng sān nián duàn   xīn wàn shē cháng ān zhǒng   shuí dìng dan kuā