追和子由去歲試舉人洛下所寄詩五首暴雨初晴

宋代 蘇軾
秋後風光雨後山,滿城流水碧潺潺。 煙雲好處無多子,及取昏鴉未到間。 洛邑従來天地中,嵩高蒼翠北邙紅。 風流耆舊消磨盡,只有青山對病翁。 (謂富公也。 )白汗翻漿午景前,雨餘風物便蕭然。 應傾半熟鵝黃酒,照見新晴水碧天。 疾雷破屋雨翻河,一掃清風未覺多。 應似畫師吳道子,高堂巨壁寫降魔。 客路三年不見山,上樓相對夢魂間。 明朝卻踏紅塵去,羞向清伊照病顏。
qiū hòu fēng guāng hòu shān   mǎn 滿 chéng liú shuǐ chán chán  
yān yún hǎo chù duō   hūn wèi dào jiān  
luò cóng lái tiān zhōng   sōng gāo cāng cuì běi máng hóng  
fēng liú jiù xiāo jǐn   zhǐ yǒu qīng shān duì bìng wēng  
  wèi gōng  
  bái hàn fān jiāng 漿 jǐng qián   fēng biàn 便 xiāo rán  
yīng qīng bàn shú é huáng jiǔ   zhào jiàn xīn qíng shuǐ tiān  
léi fān   sǎo qīng fēng wèi jué duō  
yīng shì huà shī dào   gāo táng xiě xiáng  
sān nián jiàn shān   shàng lóu xiāng duì mèng hún jiān  
míng cháo què hóng chén   xiū xiàng qīng zhào bìng yán