追和四絕

宋代 陸文圭
文士多嬰疾與貧,浩然東野即其人。 唱酬從此詩簡簡,炮炙時於藥裹親。
wén shì duō yīng pín   hào rán dōng rén  
chàng chóu cóng shī jiǎn jiǎn   páo zhì shí yào guǒ qīn