追和李太白姑熟十詠 其七 望夫山

宋代 郭祥正
登高望天涯,化石與君別。秋鬢霜露深,春衫薜蘿發。 旅雁只空飛,悲咽長不絕。行客歸去來,芳心可休歇。
dēng gāo wàng tiān   huà shí jūn bié qiū bìn shuāng shēn chūn   shān luó    
yàn zhǐ kōng fēi   bēi yān zhǎng jué xíng guī lái fāng   xīn xiū xiē