追和東坡嚴車二雪詩

宋代 王之道
公詩有意拂廉纖,令似歐陽韻更嚴。 犬子亦應慚賦縞,痴兒端合愧夸鹽。 飛綿勃窣爭平塹,凍筍槎牙欲墮檐。 胡避只今何處是,玉屏森映一峰尖。
gōng shī yǒu lián xiān   lìng ōu yáng yùn gèng yán  
quǎn yīng cán gǎo   chī ér duān kuì kuā yán  
fēi mián 綿 zhēng píng qiàn   dòng sǔn chá duò yán  
zhī jīn chǔ shì   píng sēn yìng fēng jiān