竹床

清代 陳恭尹
受體止七尺,編床宜數竿。卻痰餘瀝近,醒夢小聲乾。 不費加繩墨,何妨被綺紈。金鏤與象簟,穿鑿太無端。
shòu zhǐ chǐ   biān chuáng shù gān 竿 què tán jìn   xǐng mèng xiǎo shēng qián
fèi jiā shéng   fáng bèi wán jīn lòu xiàng diàn   chuān 穿 záo tài duān