朱成伯秀野堂

宋代 呂本中
客愁固多岐,我懷亦蕭散。連年尋故人,見子二水岸。 官居少閒暇,歲月忽已換。有堂名秀野,未入俗眼看。 得名自君子,可當清淨觀。未能藝桃李,且自飽藜莧。 荒涼城一隅,初不越門限。脫身少年場,念此已熟爛。 嗟予老病侵,閱世蓋多難。相逢默無語,自足洗憂患。 窮冬足雨雪,近市乏薪炭。時來正堂堂,尚得一笑粲。
chóu duō   huái xiāo sàn lián nián xún rén jiàn   zi èr shuǐ àn    
guān shǎo xián xiá   suì yuè huàn yǒu táng míng xiù wèi   yǎn kàn    
míng jūn zi   dāng qīng jìng guān wèi néng táo qiě   bǎo xiàn    
huāng liáng chéng   chū yuè mén xiàn tuō shēn shào nián chǎng niàn   shú làn    
jiē lǎo bìng qīn   yuè shì gài duō nàn xiāng féng   yōu huàn    
qióng dōng xuě   jìn shì xīn tàn shí lái zhèng táng táng shàng   xiào càn