壯歌行贈沈嘉則游閩

明代 王世貞
四明之海一杯水,那能便滅男兒趾。北過錢塘泛震澤,處處觀濤壯心起。 已許芙蓉作報恩,還將明月尋知己。君不見吳下王元美,君不見吾家好弱弟。 雙披鴻濛萬古色,並臥白雪空山里。以茲相對輒盡觴,慷慨悲歌泣數行。 世間事事俱骯髒,身後人人歸渺茫。荊嶺初雲未睹白,燕台落日居然黃。 窮來捫舌恐不在,客處誇腰那得強。屈指諸侯太寂寂,唯有七閩紫氣凌穹蒼。 閩中日日捷書至,白茅方印勞飛騎。轅門秋霜高瘴天,幕府春風在平地。 中丞緩帶容揖客,將軍解衣延死士。沈夫子,黃金雖如山,願汝唾莫視。 寸心此際如有托,十口何煩向人計。低昂百氏銀不律,揮霍千秋鐵如意。 沈夫子,為汝歌,汝今當柰何。若過延津語太阿,人間未幾衝波去,底事精光出絳河。
míng zhī hǎi bēi shuǐ   néng biàn 便 miè nán ér zhǐ běi guò qián táng fàn zhèn chù   chù guān tāo zhuàng xīn    
róng zuò bào ēn   hái jiāng míng yuè xún zhī jūn jiàn xià wáng yuán měi jūn   jiàn jiā hǎo ruò    
shuāng hóng méng wàn   bìng bái xuě kōng shān xiāng duì zhé jìn shāng kāng   kǎi bēi shù xíng    
shì jiān shì shì āng zāng   shēn hòu rén rén guī miǎo máng jīng lǐng chū yún wèi bái yàn   tái luò rán huáng    
qióng lái mén shé kǒng zài   chǔ kuā yāo de qiáng zhǐ zhū hóu tài wéi   yǒu mǐn líng qióng cāng    
mǐn zhōng jié shū zhì   bái máo fāng yìn láo fēi yuán mén qiū shuāng gāo zhàng tiān   chūn fēng zài píng    
zhōng chéng huǎn dài róng   jiāng jūn jiě yán shì shěn huáng   jīn suī shān yuàn   tuò shì    
cùn xīn yǒu tuō   shí kǒu fán xiàng rén áng bǎi shì yín huī   huò qiān qiū tiě    
shěn   wèi   jīn dāng nài ruò guò yán jīn tài ē rén   jiān wèi chōng   shì jīng guāng chū jiàng