舟中詠落景余清暉輕橈弄溪渚之句蓋孟浩然耶

宋代 陸游
獨鶴還故鄉,巋然但城郭,出門無與游,所至苦寂寞。 裹飯事幽討,此計殊不惡。 薄暮宿漁家,蒼煙帶墟落。
hái xiāng   kuī rán dàn chéng guō   chū mén yóu   suǒ zhì
guǒ fàn shì yōu tǎo   shū è
宿 jiā   cāng yān dài luò