舟中排悶

宋代 楊萬里
江流一直還一曲,淮山一起還一伏。 江流不肯放人行,淮山只管留人宿。 老夫一出緣秋涼,半塗秋熱難禁當。 卻借樓船須流下,逆風五日殊未央。 老夫平生行此世,不自為政聽天地。 只今未肯放歸程,安知天意非奇事。 平生愛誦謪仙詩,百誦不熟良獨痴。 舟中一日誦一首,誦得遍時應得歸。
jiāng liú zhí hái   huái shān hái  
jiāng liú kěn fàng rén xíng   huái shān zhǐ guǎn liú rén 宿  
lǎo chū yuán qiū liáng   bàn qiū nán jìn dāng  
què jiè lóu chuán liú xià   fēng shū wèi yāng  
lǎo píng shēng xíng shì   wéi zhèng tīng tiān  
zhī jīn wèi kěn fàng guī chéng   ān zhī tiān fēi shì  
píng shēng ài sòng shāng xiān shī   bǎi sòng shú liáng chī  
zhōu zhōng sòng shǒu   sòng biàn shí yīng de guī