舟中道士鄭谷耕摘阮咸清甚而雅放

宋代 韓淲
天台坐忘真,為我洗俚耳。浮舟作阮咸,坐客亦興起。 此聲從何來,湖陰正清泚。孟公苦好客,下榻更奇士。 盧遨踞龜殼,萬事俱不理。夏衣始輕體,蓮錢復靡靡。 重酌黃冠師,依風且流徵。
tiān tāi zuò wàng zhēn   wèi ěr zhōu zuò ruǎn xián zuò   xīng    
shēng cóng lái   yīn zhèng qīng mèng gōng hào xià   gèng shì    
áo guī   wàn shì xià shǐ qīng lián   qián    
zhòng zhuó huáng guān shī   fēng qiě liú zhǐ