舟行鄿黃間雨霽得便風有感

宋代 陸游
天青雲白十分晴,帆飽舟輕盡日行。 江底魚龍貪晝睡,淮南草木借秋聲。 好山縹緲何由住,華發蕭條只自驚。 莫怪時人笑疏嬾,宦情元不似詩情。
tiān qīng yún bái shí fēn qíng   fān bǎo zhōu qīng jìn xíng
jiāng lóng tān zhòu shuì   huái nán cǎo jiè qiū shēng
hǎo shān piāo miǎo yóu zhù   huá xiāo tiáo zhī jīng
guài shí rén xiào shū lǎn   huàn qíng yuán shì shī qíng