周氏敬榮堂詩

宋代 辛棄疾
泰伯古至德,以遜天下聞。 周公去未遠,二叔乃流言。 春風棠棣萼,秋日脊令原。 豈無良友生,歲晏誰急難。 當年召公詩,慮缺兄弟恩。 賢哉首陽子,此粟久不餐。 末俗益可嗟,有貨無天倫。 倉卒競錙銖,或不暇掩親。 朝從官府去,暮與妻妾論。 手植父桑枯,俄頃楚越分。 口澤母杯圈,改作唇齒寒。 我觀天地間,孰不知愛身。 有伐其左臂,那復右者存。 君看百足蟲,至死身不顛。 一矢折甚易,累十力則艱。 世其有不知,利慾令智昏。 周君千載士,金玉四弟昆。 狀如商山皓,雍雍古衣冠。 又如孔門科,行義皆可尊。 我行前岡上,人指孝友門。 邀我飲其家,本末能具陳。 我家所自出,嘉佑劉三元。 至今起俗說,聞者薄夫醇。 逮我先君子,仁孝儉且文。 室有相乳貓,庭有同心蘭。 推梨更遜棗,左右兒曹歡。 尺布與斗粟,咄哉彼何人。 比屋二百年,試比東西隣。 東家余破釜,西里今頹垣。 萁豆自煎煮,拔地無本根。 逼逼守遺戒,豈不在子孫。 矧復學聖賢,遑恤後富貧。 誰書百忍字,何不一笑溫。 我老悲古道,聞此摧肺肝。 洗盞前致詞,福善天匪慳。 聖朝重揖遜,欲堯舜此民。 請君大其門,車馬行便蕃。 長歌謫仙李,茂記文公韓。 我詩聊復再,語拙意則真。 此書君勿嗤,儻俟采詩官。
tài zhì   xùn tiān xià wén
zhōu gōng wèi yuǎn   èr shū nǎi liú yán
chūn fēng táng è   qiū líng yuán
liáng yǒu shēng   suì yàn shuí nàn
dāng nián zhào gōng shī   quē xiōng ēn
xián zāi shǒu yáng   jiǔ cān
jiē   yǒu huò tiān lún
cāng jìng zhū   huò xiá yǎn qīn
cháo cóng guān   qiè lùn
shǒu zhí sāng   é qǐng chǔ yuè fèn
kǒu bēi quān   gǎi zuò chún chǐ hán
guān tiān jiān   shú zhī ài shēn
yǒu zuǒ   yòu zhě cún
jūn kàn bǎi chóng   zhì shēn diān
shǐ zhé shén   lèi shí jiān
shì yǒu zhī   lìng zhì hūn
zhōu jūn qiān zǎi shì   jīn kūn
zhuàng shāng shān hào   yōng yōng guān
yòu kǒng mén   xíng jiē zūn
xíng qián gāng shàng   rén zhǐ xiào yǒu mén
yāo yǐn jiā   běn néng chén
jiā suǒ chū   jiā yòu liú sān yuán
zhì jīn shuō   wén zhě báo chún
dǎi xiān jūn   rén xiào jiǎn qiě wén
shì yǒu xiāng māo   tíng yǒu tóng xīn lán
tuī gèng xùn zǎo   zuǒ yòu ér cáo huān
chǐ dǒu   duō zāi rén
èr bǎi nián   shì dōng 西 lín
dōng jiā   西 jīn tuí yuán
dòu jiān zhǔ   běn gēn
bi shǒu jiè   zài sūn
shěn xué shèng xián   huáng hòu pín
shuí shū bǎi rěn   xiào wēn
lǎo bēi dào   wén cuī fèi gān
zhǎn qián zhì   shàn tiān fěi qiān
shèng cháo zhòng xùn   yáo shùn mín
qǐng jūn mén   chē xíng biàn 便 fān
cháng zhé xiān   mào wén gōng hán
shī liáo zài   zhuō zhēn
shū jūn chī   tǎng cǎi shī guān