周七有詩續至和韻

宋代 韓淲
淨坊成野約,樂地可清論。士以世何貴,佛於人轉尊。 茫茫空遠志,歷歷任驚魂。連日岩花發,佳哉月下門。
jìng fāng chéng yuē   qīng lùn shì shì guì   rén zhuǎn zūn
máng máng kōng yuǎn zhì   rèn jīng hún lián yán huā   jiā zāi yuè xià mén