晝寢

清代 吳保初
春秋忘蟪蛄,旦暮失蜉蝣。瞢騰大化中,擾擾何時休。 余今思古人,古人今在不?出門何所之,累累皆松楸。 連蹈東海死,夷老西山幽。身夭形亦滅,形滅心長留。 夜夜望北斗,日日登南樓。丈夫七尺身,寧欲為詩囚。 飲水聊療飢,栽花能締愁。惠然春風來,朽木終何求。 惟有黑甜鄉,時時愛獨游。
chūn qiū wàng huì   dàn shī yóu méng téng huà zhōng rǎo   rǎo shí xiū    
jīn rén   rén jīn zài   chū mén suǒ zhī   lěi lěi jiē sōng qiū  
lián dǎo dōng hǎi   lǎo 西 shān yōu shēn yāo xíng miè xíng   miè xīn zhǎng liú    
wàng běi dǒu   dēng nán lóu zhàng chǐ shēn níng   wèi shī qiú    
yǐn shuǐ liáo liáo   zāi huā néng chóu huì rán chūn fēng lái xiǔ   zhōng qiú    
wéi yǒu hēi tián xiāng   shí shí ài yóu