詶留守牛相公宮城早秋寓言見寄

唐代 劉禹錫
曉月映宮樹,秋光起天津。涼風稍動葉,宿露未生塵。 星氣尚芳麗,曠望感心神。揮毫成逸韻,開閤遲來賓。 擺去將相印,漸為逍遙身。如招後房宴,卻要白頭人。
xiǎo yuè yìng gōng shù   qiū guāng tiān jīn liáng fēng shāo dòng   宿 wèi shēng chén    
xīng shàng fāng   kuàng wàng gǎn xīn shén huī háo chéng yùn kāi   chí lái bīn    
bǎi jiàng xiàng yìn   jiàn wèi xiāo yáo shēn zhāo hòu fáng yàn què   yào bái tóu rén