晝困

宋代 韓淲
困來四壁雨,睡覺一窗晴。頃刻寒猶煖,移時暗復明。 揚揚柳絮起,矗矗竹萌生。芳檻鳥啼濕,小池魚隊平。
kùn lái   shuì jiào chuāng qíng qǐng hán yóu nuǎn   shí àn míng    
yáng yáng liǔ   chù chù zhú méng shēng fāng kǎn niǎo shī xiǎo   chí duì píng