舟過樊江憩民家具食

宋代 陸游
旅食何妨美蕨薇,夕陽來叩野人扉。 蕭蕭短鬢秋初冷,寂寂空村歲荐饑。 蓼岸刺船驚雁起,煙陂吹笛喚牛歸。 詩情剩向窮途得,蹭蹬人間未必非。
shí fáng měi jué wēi   yáng lái kòu rén fēi  
xiāo xiāo duǎn bìn qiū chū lěng   kōng cūn suì jiàn  
liǎo àn chuán jīng yàn   yān bēi chuī huàn niú guī  
shī qíng shèng xiàng qióng   cèng dèng rén jiān wèi fēi