舟次清明,拈得「青」字
春光客路轉飄零,擬踏平蕪探小青;自覺草生偏入夢,可憐花醉未曾醒。
松楸雲隔千峰斷,楊柳煙迷兩岸瞑。欲隱尚違慚介子,年年寒食臥江汀!
chūn
春
guāng
光
kè
客
lù
路
zhuǎn
轉
piāo
飄
líng
零
,
nǐ
擬
tà
踏
píng
平
wú
蕪
tàn
探
xiǎo
小
qīng
青
;
zì
自
jué
覺
cǎo
草
shēng
生
piān
偏
rù
入
mèng
夢
,
kě
可
lián
憐
huā
花
zuì
醉
wèi
未
céng
曾
xǐng
醒
。
。
sōng
松
qiū
楸
yún
雲
gé
隔
qiān
千
fēng
峰
duàn
斷
,
yáng
楊
liǔ
柳
yān
煙
mí
迷
liǎng
兩
àn
岸
míng
瞑
。
。
yù
欲
yǐn
隱
shàng
尚
wéi
違
cán
慚
jiè
介
zǐ
子
,
nián
年
nián
年
hán
寒
shí
食
wò
臥
jiāng
江
tīng
汀
!