舟次磁湖以風浪留二日不得進子瞻以詩見寄作

宋代 蘇轍
慚愧江淮南北風,扁舟千里得相従。 黃州不到六十里,白浪俄生百萬重。 自笑一生渾類此,可憐萬事不由儂。 夜深魂夢先飛去,風雨對床聞曉鍾。 西歸猶未有菟裘,擬就南遷買一丘。 舟楫自能通蜀道,林泉真欲老黃州。 魚多釣戶應容貰,酒熟鄰翁便可留。 従此莫言身外事,功名畢竟不如休。
cán kuì jiāng huái nán běi fēng   piān zhōu qiān xiāng cóng  
huáng zhōu dào liù shí   bái làng é shēng bǎi wàn zhòng  
xiào shēng hún lèi   lián wàn shì yóu nóng  
shēn hún mèng xiān fēi   fēng duì chuáng wén xiǎo zhōng  
西 guī yóu wèi yǒu qiú   jiù nán qiān mǎi qiū  
zhōu néng tōng shǔ dào   lín quán zhēn lǎo huáng zhōu  
duō diào yìng róng shì   jiǔ shú lín wēng biàn 便 liú  
cóng yán shēn wài shì   gōng míng jìng xiū