種植詩

宋代 張嵲
魏塘草樹環佛宮,兩春不識花白紅。 但有柳絮迷晴空,今年始種木芙蓉。 間以寒菊助丰容,新栽黃葵已蒙茸。 坐待泬寥秋色濃,鞠衣仙人來御風。 似聞芍藥富紅紫,願分餘波作春事, 要令睡眼迷緗綺。勿言滯客無幾求, 將致來禽及青李。
wèi táng cǎo shù huán gōng   liǎng chūn shí huā bái hóng  
dàn yǒu liǔ qíng kōng   jīn nián shǐ zhǒng róng  
jiān hán zhù fēng róng   xīn zāi huáng kuí méng róng  
zuò dài jué liáo qiū nóng   xiān rén lái fēng  
shì wén sháo yào hóng   yuàn fēn zuò chūn shì  
yào lìng shuì yǎn xiāng yán zhì qiú    
jiāng zhì lái qín qīng