重至平江長壽鎮,訪古銀杏樹

近現代 盧青山
老樹桓桓高百丈,上撐青天如抵掌。冬夏冷炙徒循環,譬猶針芥刺海莽。 少日徘徊在樹隅,當時綠鬢青如濡。十六年過真小夢,我猶能至公何如。 見我蹶然神一舉,枝葉摩張紛語語;想見月朗天空夜,喃喃誦我舊年句。 嗟我舊句已隨風,高速激進愈無窮;不見樹下千舊屋,更無一屋不新容。 何論舉世趨潮者,如風疾者鞭風馬。前有巨崖盲不知,驅此文明無晝夜。 向昔問公公默焉,今將更問復何堪;撫公之體別公去,我亦潮中一泡然。 迴廊曲巷轉千壁,偶回首看意一激。見公枝幹出高樓,似猶相送引領立。
lǎo shù huán huán gāo bǎi zhàng   shàng chēng qīng tiān zhǐ zhǎng dōng xià lěng zhì xún huán   yóu zhēn jiè hǎi mǎng
shǎo pái huái zài shù   dāng shí bìn qīng shí liù nián guò zhēn xiǎo mèng   yóu néng zhì gōng
jiàn juě rán shén   zhī zhāng fēn   xiǎng jiàn yuè lǎng tiān kōng   nán nán sòng jiù nián
jiē jiù suí fēng   gāo jìn qióng   jiàn shù xià qiān jiù   gèng xīn róng
lùn shì cháo zhě   fēng zhě biān fēng qián yǒu máng zhī   wén míng zhòu
xiàng wèn gōng gong yān   jīn jiāng gèng wèn kān   gōng zhī bié gōng   cháo zhōng pào rán
huí láng xiàng zhuǎn qiān   ǒu huí shǒu kàn jiàn gōng zhī gàn chū gāo lóu   shì yóu xiāng sòng yǐn lǐng