種榆詩

宋代 文同
昔我去守陵陽日,門前夾道初種榆。 今年我自山南歸,向椽大者皆柱粗。 兩邊合陰若深洞,滿地清影繁如鋪。 是時暑氣正炎酷,無處容此煩病軀。 晝搖清風夜篩月,日日不可離群株。 閒邀親友坐其下,左右間設琴與壺。 人生適意乃為樂,此樂已恐他更無。 霜飈未起枝葉在,且與諸君同此娛。
shǒu líng yáng   mén qián jiā dào chū zhǒng  
jīn nián shān nán guī   xiàng chuán zhě jiē zhù  
liǎng bian yīn ruò shēn dòng   mǎn 滿 qīng yǐng fán  
shì shí shǔ zhèng yán   chǔ róng fán bìng  
zhòu yáo qīng fēng shāi yuè   qún zhū  
xián yāo qīn yǒu zuò xià   zuǒ yòu jiān shè qín  
rén shēng shì nǎi wéi   kǒng gèng  
shuāng biāo wèi zhī zài   qiě zhū jūn tóng