鍾雲叔輓詩

宋代 洪咨夔
秋隼風神聳,春雲筆勢奇。 人情方共屬,天理竟難窺。 哭子零丁母,啼耶婭奼兒。 落花飛絮急,行道亦傷悲。
qiū sǔn fēng shén sǒng   chūn yún shì  
rén qíng fāng gòng shǔ   tiān jìng nán kuī  
zi líng dīng   chà ér  
luò huā fēi   háng dào shāng bēi