中元夜雨不寐二首 其一
向晚高蟬息,清華墮渺茫。風過千枝老,窗開一扇涼。
湖山凝素氣,點滴入秋腸。不解浮雲意,無端怨夜長。
xiàng
向
wǎn
晚
gāo
高
chán
蟬
xī
息
,
qīng
清
huá
華
duò
墮
miǎo
渺
máng
茫
。
。
fēng
風
guò
過
qiān
千
zhī
枝
lǎo
老
,
chuāng
窗
kāi
開
yī
一
shàn
扇
liáng
涼
。
。
hú
湖
shān
山
níng
凝
sù
素
qì
氣
,
diǎn
點
dī
滴
rù
入
qiū
秋
cháng
腸
。
。
bù
不
jiě
解
fú
浮
yún
雲
yì
意
,
wú
無
duān
端
yuàn
怨
yè
夜
zhǎng
長
。
。