中隱堂詩(SS〗並敘)

宋代 蘇軾
岐山宰王君紳,其祖故蜀人也,避亂來長安,而遂家焉。 其居第園有名長安城中,號中隱堂者是也。 予之長安,王君以書戒其子弟邀予游,且乞詩甚勤,因為作此五篇。 去蜀初逃難,游秦遂不歸。 園荒喬木老,堂在昔人非。 鑿石清泉激,開門野鶴飛。 退居吾久念,長恐此心違。 徑轉如修蟒,坡垂似伏鰲。 樹従何代有,人與此堂高。 好古嗟生晚,偷閒厭久勞。 王孫早歸隱,塵土污君袍。 二月驚梅晚,幽香此地無。 依依慰遠客,皎皎似吳姝。 不恨故園隔,空嗟芳歲徂。 春深桃杏亂,笑汝益羈孤。 翠石如鸚鵡,何年別海堧。 貢隨南使遠,載壓渭舟偏。 已伴喬松老,那知故國遷。 金人解辭漢,汝獨不潸然。 都城更幾姓,到處有殘碑。 古隧埋蝌蚪,崩崖露伏龜。 安排壯亭榭,收拾費金貲。 岣嶁何須到,韓公浪自悲。
shān zǎi wáng jūn shēn   shǔ rén   luàn lái cháng ān   ér suì jiā yān  
yuán yǒu míng cháng ān chéng zhōng   hào zhōng yǐn táng zhě shì  
zhī cháng ān   wáng jūn shū jiè yāo yóu   qiě shī shén qín   yīn wéi zuò piān  
shǔ chū táo nàn   yóu qín suì guī  
yuán huāng qiáo lǎo   táng zài rén fēi  
záo shí qīng quán   kāi mén fēi  
tuì 退 jiǔ niàn   zhǎng kǒng xīn wéi  
jìng zhuǎn xiū mǎng   chuí shì áo  
shù cóng dài yǒu   rén táng gāo  
hào jiē shēng wǎn   tōu xián yàn jiǔ láo  
wáng sūn zǎo guī yǐn   chén jūn páo  
èr yuè jīng méi wǎn   yōu xiāng  
wèi yuǎn   jiǎo jiǎo shì shū  
hèn yuán   kōng jiē fāng suì  
chūn shēn táo xìng luàn   xiào  
cuì shí yīng   nián bié hǎi ruán  
gòng suí nán shǐ 使 yuǎn   zài wèi zhōu piān  
bàn qiáo sōng lǎo   zhī guó qiān  
jīn rén jiě hàn   shān rán  
chéng gèng xìng   dào chù yǒu cán bēi  
suì mái dǒu   bēng guī  
ān pái zhuàng tíng xiè   shōu shí fèi jīn  
gǒu lǒu dào   hán gōng làng bēi