種罌粟

宋代 周紫芝
牆根有地一弓許,人言可種數十竹。翁來只作三年留,僅比浮屠桑下宿。 竹成須待五六年,我已歸鄉卜新築。園夫笑謂主人言,不如鋤苗種罌粟。 二月春風上翠莖,三月輕紅照深綠。嫣花落盡罌不空,碎粒圓時粟初熟。 乳膏自入崖蜜甜,滿貯醍醐飲僧粥。與其種竹供後人,孰若栽花資老腹。 人間作計真眼前,萬事皆爾真可憐。十年種木尚不肯,百年種德知何緣。 倚鋤自顧頗羞澀,病眼對花空惘然。
qiáng gēn yǒu gōng   rén yán zhǒng shù shí zhú wēng lái zhǐ zuò sān nián liú jǐn   sāng xià   宿  
zhú chéng dài liù nián   guī xiāng bo xīn zhù yuán xiào wèi zhǔ rén yán   chú miáo zhǒng yīng    
èr yuè chūn fēng shàng cuì jīng   sān yuè qīng hóng zhào shēn yān huā luò jǐn yīng kōng suì   yuán shí chū shú    
gāo tián   mǎn 滿 zhù yǐn sēng zhōu zhǒng zhú gōng hòu rén shú   ruò zāi huā lǎo    
rén jiàn zuò zhēn yǎn qián   wàn shì jiē ěr zhēn lián shí nián zhǒng shàng kěn bǎi   nián zhòng zhī yuán    
chú xiū   bìng yǎn duì huā kōng wǎng rán