中兄於余至厚奄隔幽膽因過其門追棹口述

宋代 汪炎昶
山色花香總是愁,當年此地幾同游。 偶來恍似君獨在,足擬過門卻復休。
shān huā xiāng zǒng shì chóu   dāng nián tóng yóu  
ǒu lái huǎng shì jūn zài   guò mén què xiū