重嘆

宋代 董嗣杲
心知天地厭羈留,痴坐忘言不點頭。 活脫世間泥塑樣,痴貽江表陸沉羞。 思仙廨竹招蒼鳳,學老溪梅縛翠虬。 歲晚說歸何所待,厚顏安足恥時流。
xīn zhī tiān yàn liú   chī zuò wàng yán diǎn tóu  
huó tuō shì jiān yàng   chī jiāng biǎo chén xiū  
xiān xiè zhú zhāo cāng fèng   xué lǎo méi cuì qiú  
suì wǎn shuō guī suǒ dài   hòu yán ān chǐ shí liú